top of page

Sự tĩnh trong vật thể, khi thiết kế chạm đến tầng thiền của cái đẹp

  • Ảnh của tác giả: Raymond Cheung
    Raymond Cheung
  • 19 thg 11
  • 3 phút đọc

Cái đẹp thật sự không cần lời. Nó nằm trong sự tĩnh, nơi vật thể được thở, ánh sáng được lắng, và con người được trở về với chính mình. Đó là lúc thiết kế chạm đến tầng thiền, tầng sâu nhất của thẩm mỹ.


ree

Giữa ồn ào của cái đẹp thị giác

Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi cái đẹp bị tiêu thụ nhanh như một món hàng. Không gian sống trở thành sân khấu, nơi mọi thứ phải “nổi bật”, “ấn tượng”, “bắt mắt”. Nhưng càng cố gắng gây chú ý, con người càng đánh mất khả năng lắng nghe những điều lặng im. Cái đẹp thật không cần phô diễn. Nó chỉ cần được yên. Vì trong sự tĩnh, ta không chỉ nhìn thấy vật thể, mà ta cảm được sự hiện hữu của nó.


Khi vật thể biết thở

Một chiếc bàn gỗ cũ, một chiếc ghế thô, một bức tường chưa trát phẳng, tất cả đều có “hơi thở”. Khi chúng được đặt trong không gian có ánh sáng vừa đủ, khoảng trống vừa phải, ta bắt đầu cảm nhận sự tĩnh, thứ năng lượng không phát ra tiếng, nhưng lan tỏa mạnh mẽ.

Sự tĩnh ấy không phải là sự yên ắng của im lặng, mà là sự cân bằng giữa vật thể và khoảng không. Đó là khoảnh khắc mà mọi thứ vừa đủ,không thừa, không thiếu, không gắng gượng.Một sự hài hòa hiếm có, nơi vật chất và tinh thần hòa vào nhau.


Xem thêm:


Thiền trong thiết kế – sự giản dị có trí tuệ

Người Nhật gọi đó là “ma” - khoảng trống mang năng lượng thiền. Trong thiết kế, “ma” chính là không gian để vật thể được là chính nó. Khi ta không ép buộc, không cố sắp xếp quá nhiều, vật thể tự nhiên phát lộ cái đẹp nội tại của nó.


ree

Một căn phòng giản dị, với một vài món đồ phế liệu được sắp xếp có ý thức, có thể trở thành nơi chữa lành cảm xúc. Không phải nhờ sự xa hoa, mà nhờ sự tĩnh sáng. Đó là cái đẹp không đến từ trang trí, mà từ cách người sống trong đó đối thoại với không gian.


Đồ phế liệu và năng lượng của sự an nhiên

Đồ phế liệu, với thớ gỗ thô, màu thời gian và vết xước nhỏ, chứa một năng lượng rất “thiền”.Không hoàn hảo, không ồn ào, không áp đặt, và chỉ đơn giản là nó.Khi đặt chúng trong không gian biết tĩnh, vật thể trở thành người kể chuyện: kể bằng hơi thở, bằng im lặng, bằng sự chân thành của vật chất đã từng được sống. Chúng không cần được đánh bóng. Bởi chính sự thô mộc và chân thực ấy làm ta thấy an – một trạng thái hiếm hoi trong thế giới của tiêu chuẩn và hào nhoáng. Trong sự an nhiên đó, đồ vật không còn là vật trang trí, mà là đối tượng thiền nhắc ta sống chậm lại, biết trân trọng hiện diện, và thấy được vẻ đẹp trong điều giản dị nhất.


ree

Sự tĩnh như một hình thức của sang trọng

Sang trọng thật không nằm ở độ sáng của vật liệu, mà ở độ sâu của cảm xúc mà không gian mang lại. Một căn phòng tĩnh là một căn phòng biết cho ta thở. Nơi mỗi vật thể đều có khoảng riêng, có ánh sáng riêng, có nhịp sống riêng.

Sự tĩnh tạo nên cảm giác sang trọng không cần khoe, sang trọng của tư duy, của tinh thần, của sự tự chủ trong gu thẩm mỹ. Đó là khi người sở hữu không cần nói mình có gu, nhưng ai bước vào cũng cảm nhận được: ở đây có một người hiểu về cái đẹp.


ree

Tĩnh – tầng sâu nhất của cái đẹp

Cái đẹp thật, sau cùng, không nằm ở hình thức, mà ở trạng thái mà nó mang lại cho con người. Khi một không gian khiến ta hít sâu hơn, nhìn lâu hơn, nghĩ ít hơn, đó chính là cái đẹp đã chạm đến tầng thiền. Và ở tầng ấy, vật thể, ánh sáng, thời gian, và con người hòa vào nhau, không còn ai là chủ thể, ai là đối tượng. Chỉ còn lại sự tĩnh, như một nốt nhạc lặng trong bản giao hưởng của đời sống.


---


▪ Hotline: 0775328329

bottom of page