top of page

Khi ánh sáng chỉ là một nửa của không gian

  • Ảnh của tác giả: Raymond Cheung
    Raymond Cheung
  • 19 thg 11, 2025
  • 3 phút đọc

Bóng tối không phải là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là nơi ánh sáng được thấu hiểu. Giữa sáng và mờ, vật thể trở nên có hồn, không gian trở nên có cảm xúc. Bởi đôi khi, cái đẹp nhất chính là phần ta chưa kịp nhìn thấy.


Khi ánh sáng không còn đủ để định nghĩa cái đẹp

Trong thế giới hiện đại, người ta chạy theo ánh sáng, càng sáng, càng mở, càng phô bày.Nhưng ánh sáng chỉ là một nửa của cái đẹp. Nửa còn lại, tinh tế và khó nắm bắt hơn, nằm trong bóng tối, nơi ánh sáng dừng lại, nơi sự tĩnh bắt đầu.



Bóng tối không phải là sự thiếu ánh sáng, mà là một chiều sâu cảm xúc. Nó mời gọi ta nhìn bằng cảm giác, chạm bằng tâm trí, và tưởng tượng phần còn lại của thế giới. Giữa sáng và tối, cái đẹp không còn là thị giác, mà là một trải nghiệm thiền của cảm xúc.


Mỹ học của ẩn và hiện

Trong nghệ thuật phương Đông, người ta không tìm cách “nhìn thấy tất cả”, mà tôn trọng những gì bị che khuất. Cái đẹp không nằm ở phần được phơi bày, mà ở phần được giữ lại, mơ hồ, im lặng, và sâu. Như cách ánh sáng rọi một phần vào chiếc bàn gỗ cũ, để phần còn lại chìm trong bóng; như cách lớp sơn phản chiếu lấp lánh nhưng không phô trương.

Chính trong sự không rõ ràng đó, vật thể trở nên sống. Nó có vùng bí ẩn, có không gian để ta tưởng tượng, có độ sâu khiến ta muốn nhìn mãi. Và trong sự ẩn đó, cái đẹp trở nên thiêng – một dạng tôn nghiêm rất con người, rất văn hóa.



Đồ phế liệu – nơi bóng tối chạm vào ký ức

Đồ phế liệu mang sẵn trong mình sắc độ của bóng: màu thời gian, vết xước, lớp bụi, mảng sơn mờ. Khi ánh sáng rọi lên, chúng không phản chiếu mạnh mà thấm dần, như một vệt ký ức đang hồi sinh. Ánh sáng đi qua chúng không chói, mà dịu. Bóng tối bọc quanh chúng không giấu, mà tôn vinh. Chính vì thế, những vật thể từng bị bỏ đi lại tạo nên không gian có hồn nhất – nơi ánh sáng và bóng tối giao hòa, không còn đối lập, mà cùng kể một câu chuyện về thời gian và yên lặng.



Xem thêm:


Thẩm mỹ của sự tiết chế

Cái đẹp của bóng tối là cái đẹp của tiết chế, biết dừng lại trước khi mọi thứ quá rõ, quá sáng, quá phô. Bóng tối là ranh giới giúp cái đẹp không trở nên ồn ào. Nó cho phép người xem tự tìm phần còn lại của câu chuyện, thay vì bị chiếu sáng đến mức không còn gì để khám phá.

Trong thiết kế, cũng như trong đời sống, biết giữ lại phần không nói là một dạng trí tuệ.Bởi cái đẹp thật sự không cần chứng minh – nó chỉ cần ở đó, lặng lẽ, chậm rãi, và thấm vào người cảm nhận.



Khi bóng tối trở thành phần sáng nhất của không gian

Một không gian đẹp không phải là nơi ánh sáng tràn ngập, mà là nơi ánh sáng biết khi nào nên dừng. Bóng tối, trong ý nghĩa ấy, không phải là đối thủ của ánh sáng, mà là người bạn khiến ánh sáng trở nên có ý nghĩa.

Khi ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại trong sự cân bằng, không gian trở thành một thực thể sống: có hơi thở, có nhịp, có chiều sâu. Và trong nhịp điệu ấy, ta nhận ra rằng, cái đẹp thật sự


---

▪ Hotline: 0775328329

bottom of page